Thể loại: Hiện đại, Tình đầu ý hợp, ABO, đổi công, HE (có sinh tử ở cuối). Chương 57. Hai hôm sau Văn Kha gọi hai cú điện thoại cho Phó Tiểu Vũ muốn hỏi chút chuyện về Lam Vũ, nhưng đối phương không nhận. Điều này quả thực có chút bất thường khiến anh không khỏi
Tháng ngày đã qua, yêu thương trong anh mỗi lúc một nhiều hơn. Vậy mà hạnh phúc thì càng lúc càng vơi. Trốn tránh một sự thật, ôm lấy một nỗi đau. Anh cố cho là mình luôn được yêu thương, luôn được hạnh phúc. Để rồi giờ đây, yêu thương chẳng còn, hạnh phúc đã tan, nỗi đau thì sâu đến vô tận. Anh hận mình, hận đời, hận cả tình yêu.
Sao anh lạ thế. Anh nói chuyện em chẳng hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em chẳng thích thế này đâu. - Anh thích em, thích được chăm sóc em như người yêu em, được em nũng nịu, được vỗ về em mỗi lúc em buồn. Được chạm khẽ vào tay em, và hơn thế nữa…. - Thôi anh đừng
Tác giả : virgomeconnho Văn án Con gái khi yêu thường hay mù quáng tin và tình yêu nếu mình thật lòng yêu người khác sẽ yêu lại mình. Nhưng liệu điều … Toggle navigation Doc Truyen
Vì mãi mãi anh không bao giờ thuộc về em. Em yêu anh trong từng hơi thở, từng nụ cười, từng ánh mắt anh trao. Đôi khi, em cần lắm, nhớ lắm vòng tay anh, ôm ấp, vỗ về, sưởi ấm tim em. Rồi có lúc, em muốn được đặt lên đôi môi anh nụ hôn để cảm nhận vị ngọt ấy
. Con gái khi yêu thường hay mù quáng tin và tình yêu nếu mình thật lòng yêu người khác sẽ yêu lại liệu điều đó có xảy ra với nữ chính hay không?Nữ chính là Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công đựng nhịn nhục quá giới cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi liệu cô có thành công không?
Đặng Ngọc Hoài, cô là thư kí của Phương Khánh Huy . Cô từ lâu đã đem lòng yêu anh, biết anh đã có một đứa con trai năm tuổi, còn vợ anh đã mất vì tai nạn. Nhưng cô vẫn không từ bỏ tình yêu đó. Cứ nuôi nó lớn dần. Rồi đến một ngày, anh chợt lạnh lùng quăng cho cô một tờ giấy kết hôn, thốt ra câu nói đầy khinh miệt đối với cô. " Con tôi cần một người mẹ. Cô yêu tôi thì đồng ý kí vào giấy kết hôn đi. Nhưng cô sẽ không danh không phận, lẳng lặng mà sống ở Phương gia nhà chúng tôi. " Cô lúc đó chẳng suy nghĩ gì nhiều. Đồng ý chấp thuận. Hôn lễ cũng không có tổ chức, cô sau khi lấy anh thì không được phép đến công ty. Yên phận ở nhà mà chăm sóc con trai anh. - Đã một tuần trôi qua khi sống ở Phương gia, trên dưới ai nấy đều không ưa cô, họ nhìn cô với ánh mắt khinh miệt, chán ghét. Nhưng cô đều bấm bụng cho qua. Cô biết họ chỉ chấp nhận người vợ quá cố của anh làm con dâu mà thôi. Còn cô thân phận thấp hèn chỉ đáng là người làm ở nhà họ. " Khánh Hào, con sao mặt lấm thế. Để mẹ lau cho. " Thấy Khánh Hào chạy vào nhà. Mặt mày lấm đất, cô gọi lại. Lấy cái khăn trong túi ra, định đưa lên lau mặt cho nhóc. Liền bị nhóc gạt phắt đi. Chán ghét nói. " Cần dì quan tâm sao? " Hơi buồn lòng, nhưng vẫn gượng gạo cười, thanh âm yếu ớt cất lên. " Khánh Hào , con không thể gọi dì một tiếng mẹ sao? " " Dì sao là mẹ tôi được. Dì đừng có vọng tưởng nữa. Nên nhớ tôi rất ghét dì, rất ghét khi dì đồng ý lấy baba tôi. " Khánh Hào dáng người nhỏ nhắn, gương mặt mũm mĩm đáng yêu đỏ bừng bừng, hai mắt ánh lên tia căm ghét trừng thẳng vào cô. Cô chỉ biết câm lặng. Là cô sai khi đồng ý lấy anh với mong muốn thay thế cô ấy- người vợ của anh. Khánh Hào, nhóc chả bận tâm đến cô, một cỗ căm ghét còn hiện hữu trong lòng nhóc. Vội vã chạy vào phòng đóng cửa cái rầm. Nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của nhóc, cô cười buồn. Lẳng lặng bỏ chiếc khăn trở lại vào túi. Xoay người vào bếp nấu bữa trưa. - " Choảng. " Tô canh nóng hất thẳng vào chân cô. Rất nóng, bỏng rát, cô đau nhưng cắn chặt răng kìm nén nước mắt rơi ra. " Cô nấu cho heo ăn à. " Mẹ anh hung hăng trừng mắt liếc cô, tay chỉ thẳng mặt cô mà quát. Ngày nào cô cũng phải chịu cảnh mẹ chồng mắng nhiếc, hành hạ. Mặc dù rất chua xót, cô vẫn cứ im lặng không hé răng nói một lời. Khánh Hào cạnh bên cũng hất văng đĩa đồ ăn xuống đất. Nhóc đẩy ghế dứng dậy, kéo tay mẹ anh. " Bà nội, chúng ta ra ngoài ăn. Dì ta đúng là làm thức ăn dở tệ, đến heo còn không thèm. " Lời nói quá cay nghiệt thốt ra từ đứa bé năm tuổi làm cô buồn càng thêm buồn. Cầm cự không nổi, mặc cho nước mắt từ hốc mắt rơi ra ướt đẫm cả gương mặt hốc hác. Ba anh hừ lạnh rồi bỏ đi theo mẹ anh cùng Khánh Hào. Cúi đầu nhìn đôi chân đang đỏ tấy và phồng rộp. Cô chỉ hơi nhíu mày, tìm ít thuốc mỡ thoa vào rồi lúi cúi dọn dẹp. Đối với cô sống ở đây chẳng khác nào địa ngục trần gian. Nhưng cô đã đưa ra quyết định sai lầm như thế thì tự mình gánh lấy hậu quả không trách cứ ai được. - Đến tối mịt anh mới trở về. Cô vẫn thức để mà đợi anh rồi đem thức ăn hâm nóng cho anh dùng bữa. Mà anh lại mặc kệ cô. Chỉ tuỳ ý nói tôi không đói mà một mạch bỏ về phòng. Cô gượng gạo, vươn tay dọn dẹp thức ăn, chạy theo anh lên phòng. Nhìn anh đang sắp quần áo vào vali, cô rụt rè lên tiếng hỏi. " Sáng mai anh đi công tác à? " " Tôi đi đâu cần cô quản sao? Nên nhớ tôi lấy cô về làm mẹ con tôi chứ không phải mẹ tôi mà tra với hỏi. " Nói rồi anh dứt khoát đi ra khỏi phòng để lại cô ánh mắt đượm buồn nhìn theo bóng lưng anh. Nước mắt không tự chủ mà lăn dài hai má. Cô cả người dựa vào tường, vô lực mà trượt xuống từ từ. Úp mặt vào đầu gối, cô nấc nghẹn ngào. Cảm xúc của cô giờ đây thật tồi tệ. Cô cảm thấy mình rất ngu ngốc. Rất ngu ngốc trong cái tình yêu mù quáng đó. Cô không thể nào ngừng khóc, cứ để nước mắt giúp cô xoá tan mọi buồn phiền. Ngày mai cô lại phải đối mặt với những thứ đáng sợ hơn như thế nữa. Chỉ có buổi tối, cô mới dám khóc lớn một trận. Vì sẽ không ai thấy cô trông bộ dạng thê thảm thế này. Chẳng ai để ý nước mắt cô rơi ra từng giọt trong suốt. Để bóng tối giúp cô xoa dịu nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Cô day dứt khóc, tiếng khóc nghe rất thê lương như chính cô đang gào thét. Khóc đến tê tâm liệt phế, khóc đến cạn kiệt sức lực, khóc đến nước mắt cạn kiệt cũng là lúc cô mệt mỏi thiếp đi. Trong mơ cô thấy mình có một gia đình hạnh phúc. Mọi người đều yêu thương cô. Thật sự cô muốn sống trong giấc mơ này, không muốn tỉnh giấc mà đối diện sự thật tàn khốc. Cô chẳng mạnh mẽ mà đón nhận sự đau đớn này đến sự đau đớn khác. Vết sẹo thể xác họ gây ra cho cô có thể lành nhưng về tinh thần thì sẽ không bao giờ. Nó sẽ khắc sâu vào một đoạn kí ức trong tâm trí một. Từng chút từng chút mà dày vò cô nhớ đến.
Contents1 Giới thiệu Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh?2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Con gái khi yêu thường hay mù quáng tin và tình yêu nếu mình thật lòng yêu người khác sẽ yêu lại mình. Nhưng liệu điều đó có xảy ra với nữ chính hay không? Nữ chính là Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công tác. Chịu đựng nhịn nhục quá giới hạn. Cuối cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi anh. Nhưng liệu cô có thành công không? Danh sách chương Chương 1 Mở đầu của đau khổ Chương 2 Nước mắt rơi Chương 3 Anh trở về Chương 4 Không tin tưởng Chương 5 Anh tát cô Chương 6 Bỏ đi Chương 7 Bắt về trói lại Chương 8 Lạnh nhạt Chương 9 Bỏ đói Chương 10 Anh trút giận Chương 11 Cô sợ anh Chương 12 Ngã cầu thang Chương 13 Anh trông chừng cô Chương 14 Anh bị bệnh Chương 15 Quan tâm sao? Chương 16 Con thích cô ta sao? Chương 17 Anh có chút rung động Chương 18 Biết được sự thật Chương 19 Nhà riêng Chương 20 Muốn quên quá khứ. Bắt đầu lại từ đầu Chương 21 Khánh Hào đi học. Cô đi làm lại Chương 22 Bàn ra tán vào Chương 23 Gặp lại hắn Chương 24 Ông bà nội chấp nhận dì có được không? Chương 25 Dự tiệc Chương 26 Anh đâu rồi. Mau giúp em Chương 27 Anh có thể tàn nhẫn nhưng tại sao không cho em tàn nhẫn? Chương 28 Về Phương gia Chương 29 Xảy ra tai nạn Chương 30 Cho cơ hội Chương 31 Anh muốn cô Chương 32 Gia đình hạnh phúc Trọn bộ Truyện Yêu Em Khó Lắm Hả Anh? “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
Ngủ thiếp đi một tiếng đồng hồ, cô mơ màng chớp chớp mắt rồi mở ra. " Tỉnh rồi à. " Phía trên truyền đến giọng nói ấm áp của anh. Cô thức thời như nhớ ra gì đó liền nhìn lại tay anh. Tay bị cô nắm chặt đến có dấu móng tay còn đọng lại máu khô chút ít. Vội vàng ngồi bật dậy, cầm tay anh nhẹ nhàng xoa xoa. " Em nắm chặt sao anh không rút lại. " " Đừng lo, không đau lắm. Mau rửa mặt xuống nhà ăn trưa thôi. " " Ờ, mà anh nói chuyện với em sao nghe không có chút tình cảm nào. Có phải chưa sẵn sàng? " Cô dò hỏi. Cho anh cơ hội mà anh ngoài dịu dàng, ôn nhu, quan tâm cô thì không có từ ngữ xưng hô tình cảm nào. Như vậy chả khác nào anh vẫn chưa sẵn sàng muốn gọi cô thân mật. Bẹo má cô, anh cong cong khóe môi. " Chù ụ xấu lắm. Cười lên đi. " " Đó, vẫn trống không. " Cô bĩu môi. Gương mặt làm nũng này lần đầu tiên anh nhìn thấy, ôm cô vào lòng, giọng nói ôn nhu cất lên. " Không phải là chưa sẵn sàng. Nhưng nói trống vẫn rất tốt. Nghe cũng rất tình cảm. " " Không được đâu. Em vẫn muốn anh gọi em thân mật. " " Được rồi, em đừng ụ nữa. Anh nghe theo là được. " Anh thở dài, xưng hô thân mật theo ý cô. Cô mừng rỡ, cọ cọ mặt vào ngực anh đầy tự nhiên. Cảm giác rất yên bình, hạnh phúc. " Em nhanh đi rửa mặt. " " Ờ, em đi ngay. " Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé rời khỏi tay anh, chạy ù vào phòng tắm mà không khỏi bật cười. " Đáng yêu. " - Bữa ăn trưa đã được dọn lên sẵn, tất cả mọi người đã có mặt tại bàn ăn. " Ngọc Hoài, con ăn nhiều vào. Bộ dạng của con gầy đến nổi sắp như cây tre, cây trúc rồi. " Mẹ anh không ngừng gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Chị sui nói đúng đó. Con bé nó gầy thật. Nào, con ăn nhiều vào. " Tới lượt mẹ cô nói đuôi mẹ anh gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Đúng rồi, phải bồi bổ. " Tiếp đó là ba cô và ba anh gắp bỏ cho cô. Khánh Hào ngồi một bên cũng bắt chước gắp theo. Nhóc còn gọi cô một tiếng mẹ nghe rất êm tai và cảm động. " Mẹ, mẹ ăn nhiều vào mới khỏe mạnh. " Chốc lát đã sắp khóc, cũng chưa nói được tiếng nào, chén đã đầy ắp thức ăn. Quay mặt nhìn sang anh cầu cứu. Ai ngờ anh còn thẳng tay múc cho cô thêm một chén cơm để cạnh, ra lệnh. " Ăn hết cho anh. " Cô được quan tâm nhiều quá dẫn đến có hại thật sự. Dạ dày hôm nay phải mở rộng để tiếp nhận hết thức ăn này sao?
yêu em khó lắm hả anh