Cái chết thảm của 'người phụ nữ xấu xa nhất ở New York' Máy gia tốc hạt lớn nhất thế giới có thể ngừng chạy vì thiếu điện Anh trai Mai Diễm Phương Mạn Tâm ngây ra một lúc, lập tức nghĩ tới người nào, "Vậy Vương gia nói thế nào?" "Vương gia không chịu, hai người đang giằng co ở trong đại sảnh." Song Nhi nói. Bắc Lương chính phi Lục Thừa Yến, đằng sau Từ Phượng Niên là lấy vợ, nàng là Thanh Châu Lục gia nữ nhi Lục Thừa Yến, tuy nói hai người thành hôn có thông gia ý tứ tại, nhưng Lục Thừa Yến tốt xấu là tám nhấc đại kiệu tiến Bắc Lương Vương Phủ. Kỳ thật có không Cẩn trọng với tin đồn trên mạng xã hội. Gia Khánh dientu@hanoimoi.com.vn. Đánh giá tác giả: 06:32 thứ sáu ngày 14/10/2022. (HNM) - Những ngày qua, sau khi trên mạng xã hội lan truyền thông tin tiêu cực về Ngân hàng thương mại cổ phần Sài Gòn (SCB), nhiều người dân đã đến SCB Lại tiếp có hai " nữ tì" xinh đẹp oanh yến bước vào hầu hạ đấm bóp châm trà. Vương Khạm Kiết chậc lưỡi hưởng thụ, thầm than thở, thật là quý tộc Đại Quốc, hưởng thụ như vậy cũng là rất sung sướng. Đúng lúc này một vị nữ tỳ thứ ba bước vào, trên tay . “Hơn nữa, ta thấy Công Tôn công tử quả thật là một người học cao hiểu rộng, chẳng qua là có chút cuồng ngạo, ta tin tưởng hắn sẽ thay đổi, ngươi hãy cho hắn một cơ hội đi!” Nàng cố nén bi thương đang trào dâng ở trong lòng, chờ đợi nhìn Ân Tịch Tịch Ly nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nơi mềm yếu nhất trong lòng lại dâng lên một chút xót xa, không hiểu tại sao trong ánh mắt nàng lại lộ ra bi thương như vậy, hắn không có cách nào cự tuyệt được sự mong đợi của nàng, vì thế, hắn vô cùng bất đắc dĩ gật đầu “Được rồi, một khi đã như vậy, ta tạm thời bỏ qua cho hắn một lần!”Hắn nhìn về phía Công Tôn Dịch đang đứng dưới đài cao, lạnh lùng nói “Bây giờ bổn vương không tính sổ với ngươi, nhưng cơ hội chỉ có một lần, nếu ngươi tiếp tục như vậy, bổn vương sẽ gạch tên ngươi ra khỏi con đường làm quan!”Công Tôn Dịch vội vàng dập đầu tạ ơn, tâm tư lại xoay chuyển một vòng, nhớ đến lúc nàng kia không sợ lửa giận của Ly vương, cố gắng vì chính mình mà cầu xin, hắn cảm thấy hổ thẹn không nói nên lời, ngàn ân vạn tạ nhưng lại không thể nào nói ra khỏi miệng, bởi vì hắn không biết phải nói như thế Thiên cười cười, đôi mắt sáng trong như ánh trăng, phút chốc lại nín khóc mỉm cười “Cám ơn đại thúc!”Ân Tịch Ly cũng cười theo, dưới sự che giấu của lớp râu quai nón, nụ cười của hắn vô cùng mờ nhạt, lại đột nhiên nhớ tới điều gì, hắn mở miệng hỏi “Ngươi vừa mới nói, ngươi tên là Linh Lung?”Hạ Thiên giải thích nói “Chuyện này. . . . .”“Nàng là Linh Lung!” Hạ Thiên còn chưa nói xong, Ân Dã Thần đứng một bên đã ngắt lời của nàng, trả lời một cách chắc chắn “Gọi là Hướng Linh Lung!”Hướng Linh Lung? Hạ Thiên hơi nhíu mi, tại sao lại đem cả họ của nàng sửa lại?“Hướng Linh Lung. . . .?” Ánh mắt của Ân Tịch Ly khẽ run lên “Thì ra. . . .là ngươi.”Hướng Linh Lung – nữ nhi của Thừa tướng vương triều Vũ Trinh, hắn đã tìm rất lâu nhưng lại không tìm thấy, thì ra chính là nàng sao. . . .Vũ Trinh và Hoằng Việt chiến sự không ngừng, hoàng thượng muốn đưa ra điều kiện hòa thân để giảm bớt tình hình căng thẳng giữa hai nước, mà Hoằng Việt lại cố tình muốn nữ nhi của Thừa tướng – Hướng Linh Lung làm đối tượng hòa thân, để cho nàng gả sang Hoằng Việt Hướng Linh Lung lại mất tích mấy tháng nay, không ngờ rằng, hắn một mực tìm người, mà người lại ở ngay bên cạnh mình. “Hoàng thúc, bây giờ nói chuyện có chút bất tiện, quay về phủ của ta, ta sẽ đích thân nói cho người.” Ân Dã Thần lên mặt của Ân Tịch Ly có chút hoảng hốt, đờ đẫn gật đầu, không thể tưởng tượng được, hắn vừa mới xác định mình thích một cô gái, người đó lại chính là người phải gả sang Hoằng Việt quốc để hòa thân, hắn không có cách nào chấp nhận được sự thật này, tâm bỗng chốc trở nên phiền muộn.“Vậy, điệt nhi cháu đi trước!” Ân Dã Thần nắm tay Hạ Thiên, hành lễ với hắn rồi quay đi.“A! Nhưng mà đại thúc, hắn. . . . .” Hạ Thiên do dự, sắc mặt của đại thúc tại sao đột nhiên lại xấu như vậy? Có phải là đã có chuyện gì xảy ra rồi hay không? Trong lòng nàng có chút lo lắng.“Không có gì, hoàng thúc chỉ là đang suy nghĩ một vài chuyện mà thôi.” Ân Dã Thần nắm chặt tay nàng, không cho nàng quay đầu lại, trực tiếp hồi phủ.“Tại sao lại gọi ta là Hướng Linh Lung?” Nàng đành phải quay về phía trước, hỏi lại vấn đề Dã Thần tiếp nhận ánh mắt của nàng, khuôn mặt tuấn tú rét lạnh đột nhiên trở nên nhu hòa, nhẹ nhàng cười, vô cùng thân thiết vuốt ve mái tóc của nàng, nói “Bởi vì, ta thích!”“A?” Hạ Thiên sửng sốt, cái này. . . .cũng tính là câu trả lời sao? Hay là một câu thổ lộ?Tim nàng đột nhiên đập nhanh hơn một nhịp, hắn nói như vậy là đang thổ lộ với mình sao? Bởi vì thích nàng, cho nên mới đặt cho nàng một cái tên riêng biệt?“Đi thôi!” Hắn cười cười, vô cùng thân thiết nắm lấy đôi tay của nàng, từng bước, từng bước một về Thiên trầm mặc cúi đầu, nhìn bàn tay của hai người đang nắm chặt, kỳ thật, có nhiều người còn tốt hơn nàng, kỳ thật, hắn cũng rất tuấn tú, kỳ thật, hắn đối với nàng vô cùng dịu dàng, một chút cũng không hề lạnh lùng, đâu giống như một hoàng tử đâu?Nếu. . . .nếu hắn thật sự thích mình . . . . . Khuôn mặt của Hạ Thiên đỏ lên, có phải cũng nên suy xét một chút hay không? “Thì ra là thế.” Thiên Thịnh Đế gật gật đầu, lại khẽ nhíu mày “Nữ tử này cũng thật sự to gan, lại dám không để ý đến thánh chỉ của trẫm, còn có ý đồ muốn trốn hôn, nha đầu kia. . . . . Gả cho Hoằng Việt quốc, mặc dù xa cách quê nhà, nhưng cũng được hưởng vinh hoa phú quý cả đời, thật sự là không biết coi trọng mà.”Ân Tịch Ly thấy hắn dường như có chút tức giận, sợ hắn trừng phạt Hạ Thiên, vội vàng tiến lên nói đỡ “Hoàng thượng, dù sao Hướng Linh Lung cũng là một nữ tử, nữ tử trong lòng luôn nhớ đến nhà mình là chuyện bình thường, hãy cho nàng một thời gian, sau khi thích ứng, có lẽ nàng sẽ nghĩ thông suốt thôi.”“Ừ, cái này trẫm hiểu, chuyện này đã khiến cho ngươi và Dã Thần phải hao tổn tâm tư, người đã tìm thấy được là tốt rồi, chỉ sợ không tiện ăn nói với Hoằng Việt quốc.” Thiên Thịnh Đế nói “Được rồi, các ngươi cũng lui xuống trước đi, trẫm còn có chút chuyện quốc sự cần xử lý.” “Vâng, thưa hoàng thượng.”Ân Tịch Ly cùng lục bộ thượng thư xin cáo lui, tiến ra phía sau cánh cổng Thiên Thánh điện, bỗng nhiên hắn dừng bước, gọi một tiếng “Thượng thư đại nhân!”Lục bộ thượng thư nghĩ thầm không tốt, trong lòng đã đoán được lý do mà Ân Tịch Ly gọi hắn, ngay lập tức vội vàng khom người hành lễ, lau mồ hôi đáp “Ly vương điện hạ có gì phân phó ạ?”“Phân phó?” Khóe môi của Ân Tịch Ly hơi nhếch lên, cười như không cười nhìn hắn “Bổn vương làm sao mà dám phân phó lục bộ thượng thư ngài?”Nhìn đến khuôn mặt vô cùng tuyệt mỹ đang đứng bên cạnh mình, không hiểu sao, rõ ràng thoạt nhìn là vô cùng phiêu dật thanh nhã, lại khiến cho Hà đại nhân đổ mồ hôi lạnh càng nhiều hơn, chòm râu hoa râm không ngừng run rẩy, cẩn thận dè dặt xoay người lại, khom người cung kính “Ly vương điện hạ, lời này. . . . .”“Haha, Thượng thư đại nhân không cần phải hoảng hốt như vậy, bổn vương chỉ muốn nhắc nhở thượng thư đại nhân một chuyện mà thôi.”“Ly vương điện hạ, xin cứ nói.”“Có đôi lúc, nói ít, làm nhiều, đối với thượng thư đại nhân mà nói, sẽ là một việc tương đối an toàn.”Nói xong, Ân Tịch Ly nhíu mày cười yếu ớt, hai tay buông lỏng về phía sau, không chút để ý bước qua bên cạnh hắn, bước chân thong thả mà trầm ổn, giống như đang bước vào hư không, từng bước từng bước, lại giống như đang nặng nề giẫm lên trái tim của thượng thư đại bóng lưng của Ân Tịch Ly đã dần dần biến mất, Thượng thư đại nhân đứng phía sau, toàn thân đã thấm ướt mồ hôi lạnh.*“Ta rất muốn được nhìn thấy Ly vương điện hạ thêm lần nữa. . . . .” “Câm miệng!”“Không cần liếc mắt một cái, chỉ cần nửa mắt cũng đủ để ta thỏa mãn rồi. . . . .”“Câm miệng!”“Tiểu thư, người không nên làm tổn thương tâm hồn yếu ớt bé bỏng của ta nha. . . .”“Câm. . . .A! Lời này của ngươi sao lại quen thuộc như vậy?”“Là lúc Tam hoàng tử nói chữ viết của người so với trẻ con còn không bằng, người đã nói Tam hoàng tử không được làm tổn thương tâm hồn yếu ớt của mình, nô tỳ vẫn còn nhớ rất rõ!”“. . . . .Câm miệng!”Hạ Thiên không thể nhịn được nữa, cầm một khối điểm tâm ném qua, chặn lại cái miệng nhỏ nhắn đang không ngừng lải nhải líu ríu như chim sẻ của tiểu sau cái ngày nhìn thấy khuôn mặt thật sự của Ân Tịch Ly, nha đầu tiểu Thanh kia suốt ngày lảm nhảm ở bên tai nàng, báo hại lỗ tai nàng chịu đựng đến nỗi sắp tàn phế rồi, có trời mới biết hiện giờ nàng đang rầu rĩ bao nhiêu, tiểu Thanh còn không biết từ đâu đến mà nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.“Ưm. . . .” Tiểu Thanh bị chặn họng, nước mắt lưng tròng, ánh mắt chờ mong nhìn Hạ Thiên trực tiếp bỏ qua, vờ như không nhìn thấy.“Tiểu thư, chữ “thiện” này, người đã viết sai rồi!” A Vinh đứng bên cạnh tốt bụng nhắc nhở nàng. Hạ Thiên cúi đầu nhìn, đột nhiên khóc thét lên “Không viết nữa, không viết nữa, cái gì mà quy tắc cổ đại, ngay cả bút bi cũng không có, để cho ta phải viết chữ bằng bút lông! Đây là cái niên đại gì vậy, thời buổi này mà còn viết bút lông nữa!”A Vinh che miệng cười trộm, tuy rằng nghe không hiểu nàng đang nói gì, trong lòng vẫn vô cùng cảm thán, tiểu thư Hạ Thiên này cái gì cũng tốt, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, phẩm chất thiện lương, nhưng lại cố tình không biết viết chữ, nếu không phải Tam hoàng tử luôn dặn dò nàng nhất định phải luyện chữ thật tốt, chỉ sợ rằng hiện tại, nàng lại đang ở nơi nào mà buôn bán cái đống thảo dược linh tinh gì đó của mình rồi. Vương Gia Đại Thúc Người Thật Xấu Chương 27 Dạy dỗ thật tốt Ninh Khuynh 14/10/2014 “Ngươi. . . . .” Khuôn mặt tuấn tú của Ân Tịch Ly biến sắc, trong chớp mắt cuồng phong tích tụ “Ngươi dám nói bổn vương là lão già cặn bã?” Căm tức, phẫn nộ, lửa giận ngút trời!Nhiệt độ không khí xung quanh nhanh chóng giảm xuống, cát bụi mịt mù, cuồng phong bão táp lan tràn, trong lòng Hạ Thiên cảm thấy hối hận, ngàn lần không nên, vạn lần không nên ở trên địa bàn của người khác mà nói xấu người đó nha. . . . . .“Đại, đại thúc, cái kia. . .cái kia. . .ta nói đại thúc anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, tướng mạo giống như Phan An, so với Đường Bá Hổ còn đẹp hơn. . . .” Hạ Thiên mặt không đỏ, thở không gấp, bô bô một tràng nịnh hót.“Đường Bá Hổ?” Mạc quản gia chau mày “Phan An? Hai người này là ai?”“Khụ, bọn họ. . . .bọn họ là thần tiên anh tuấn trên trời. . . . cho nên, đại thúc, ngươi ở trong lòng ta, so với Phan An còn đẹp hơn, so với Đường Bá Hổ còn tốt hơn, làm sao có thể là một lão già cặn bã được?”Đôi mắt to tròn của Hạ Thiên híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, sung sướng tán thưởng.“Hừ!” Ân Tịch Ly hừ lạnh một tiếng, biểu tình trên khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp thoáng dịu đi một chút, nhưng vẫn âm trầm đến đáng sợ “Đừng ở trước mặt bổn vương khoe khoang mồm mép, Mạc quản gia, còn không mau lên, đem nha đầu kia dẫn đi dạy dỗ cho thật tốt!” “Dạ, Vương gia, nhưng mà, trong vương phủ của chúng ta không thiếu nha hoàn, không biết Vương gia muốn để cho nàng làm cái chuyện vô tích sự gì?”“Ừm. . . .” Đôi mắt đen như mực lóe lên tia sáng kỳ quái, hắn trầm ngâm nửa ngày mới nói “Để cho nàng hầu hạ bổn vương, thôi, nha đầu kia cứ để cho bổn vương tự mình dạy dỗ.”Khi nghe những lời này, Hạ Thiên cảm giác trên người Ân Tịch Ly lộ ra một cỗ tà ác âm hiểm, nàng thật sự là khóc không ra nước mắt, xem ra là nàng đã thật sự tiến vào hang sói Nàng nhất định phải nghĩ ra biện pháp mới được! Nói là nói làm nha hoàn ở đây, nhưng trời mới biết, tên đại thúc hỗn đản này có thể nhân cơ hội mà khi dễ nàng hay không? Biết đâu hắn thay đổi phương thức để chỉnh nàng?Nghĩ vậy, Hạ Thiên càng kiên định, quyết tâm muốn chạy, đôi mắt sáng rực như vì sao chớp chớp, nàng cố làm ra bộ dáng đáng thương tội nghiệp, sau đó ủy khuất mím môi “Đại thúc, mọi việc nên thương lượng một chút có được không? Người ta còn có công việc phải làm, còn phải bán thuốc, còn phải phụng dưỡng, trên có mẹ già bảy tám chục tuổi, dưới có con nhỏ một tuổi còn đang chờ bú sữa. . . . .”“Được rồi, ngươi đừng nói thêm gì nữa!” Ân Tịch Ly vung bàn tay to lên, giọng nói âm lãnh cường thế theo môi mỏng phun ra, hắn lạnh lùng nói “Chuyện bổn vương muốn làm, người nào cũng không thể ngăn cản!”Mẹ nó! Bạo quân! Quả thật là không thể nói lý mà! Hạ Thiên tức giận trợn trắng mắt, đúng là không biết phải làm sao, nghĩ đến vận mệnh của chính mình sau này bị người ta khi dễ, nàng liền có một cỗ xúc động muốn rồi, đưa đầu ra thì mất đầu, rụt đầu vào thì cũng bị chém, nàng nhịn “Đại thúc, này, cho dù tới đây, ta cũng phải trở về khách điếm để thu dọn hành lý một phen, đồ đạc của ta vẫn còn ở nơi đó!” Bạn đang đọc truyện trên Giọng nói của hắn vẫn cô lãnh, trước sau như một, nhưng nếu chú ý nghe kỹ thì vẫn có thể cảm nhận được hắn đang nghiến răng nghiến lợi, có thể khiến cho Ân Dã Thần – kẻ lãnh khốc nhất trong hoàng cung trở nên như vậy, Ân Tịch Ly không khỏi cảm thấy có chút bội phục Hạ Thiên.“Nếu đã như vậy, nàng, ngươi hãy. . . .” Mang đi chưa kịp nói xong, ba chữ cuối cùng còn chưa ra khỏi miệng, Hạ Thiên đột nhiên nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Ân Tịch Ly “Đại thúc, nếu ngươi dám đem ta giao cho hắn thì ngươi đừng trách ta đem chuyện “Đại Lực Kim Cương hoàn” nói ra.”Hạ Thiên cương quyết bằng mọi giá, nàng biết rõ tam ca của Ân Tử Dương không phải là người dễ chọc, nàng chỉ có thể tìm đường mà rút lui, lần này lại ở Ly vương phủ mắt to trừng mắt nhỏ cùng với Vương gia, cũng không thể nào để rơi vào tay của Ân Dã Thần được, nàng cảm thấy hắn so với Vương gia đại thúc còn nguy hiểm hơn Thiên không biết, cái quyết định mà nàng tự cho là cực kỳ thông minh này lại khiến cho cuộc sống sau này của nàng gặp nhiều thống khổ, đương nhiên, đấy là chuyện sau thấy năm chữ “Đại Lực Kim Cương hoàn”, Ân Tịch Ly giống như là giẫm phải đống thuốc nổ, trong nháy mắt hắn xù lông “Ngươi còn dám nói. . . .”Nàng còn dám nói ra chuyện này! Thuốc, Tráng, Dương! Đây là cái chuyện khiến hắn phát điên và cảm thấy thống hận nhất cuộc đời này, vậy mà nàng còn dám nói ra!“Ách. . . .” Hạ Thiên nuốt nuốt nước miếng, da đầu hơi run lên, tại sao nàng lại cảm thấy, mặc kệ là đại thúc hay là Ân Dã Thần, hai người bọn họ đều nguy hiểm như nhau?Ân Tịch Ly vuốt chòm râu dưới cằm, ngoài cười nhưng trong không cười, tuy đang nhìn Hạ Thiên, nhưng lại nói chuyện với Ân Dã Thần “Dã Thần, ta và nha đầu kia còn có chút “chuyện quan trọng” cần xử lý, chờ ta xử lý xong cái “chuyện quan trọng” này, hoàng thúc sẽ tự tay đem nha đầu này đến phủ của ngươi, được không?” Lúc hắn nói những lời này, âm thanh giống như là đang nặn từ trong kẽ răng đi ra, khiến trong lòng của Hạ Thiên trở nên chấn động, nàng run rẩy. . . run rẩy a. . .Ở trong cung, Ân Tịch Ly nổi tiếng là một vị Vương gia nhàn hạ, không có thực quyền, nhưng lời nói của hắn lại rất có trọng lượng, bởi vì hắn là tiểu Vương gia mà Vũ Trinh Thái hậu thích nhất, vậy nên lời nói của hắn, đến cả hoàng đế cũng không dám khinh thường, cũng bởi vì hắn là một vị Vương gia nhàn rỗi không có thực quyền cho nên đến bây giờ vẫn ung dung tự mà, cái nữ nhân này, hắn nhất định phải mang đi. Trong đôi mắt đen như mực của Ân Dã Thần có chút do dự.“Cái này. . . .Tam ca, ta cảm thấy ta có chút nhớ Tử Dương, không bằng. . . không bằng ngươi dẫn ta đi đi. . . . .” Hạ Thiên cười cười gãi đầu, cố gắng khiến cho bản thân mình trông có vẻ ngây thơ, ngu giờ trong lòng nàng, chỉ số uy hiếp của đại thúc đã nhanh chót vọt lên, vượt qua cả Ân Dã Thần, nàng cực kỳ cẩn thận, bỏ gian tà theo chính nghĩa, mọi người đều nói con chó nóng nảy cũng có thể nhảy tường, xem cái bộ dáng này của đại thúc giống như chỉ hận không thể đem mình ăn tươi nuốt sống, trong lòng Hạ Thiên không ngừng run rẩy, run rẩy a. . . .Ân Dã Thần chưa từng nhìn nàng, tầm mắt của hắn chỉ dừng lại trên người đại thúc, con ngươi đảo tròn, lóe ra một tia sáng khó hiểu, trầm mặc rất lâu, sau đó, hắn đột nhiên xoay người, giọng nói lạnh nhạt, không mặn không nhạt “Ta về nhà chờ hoàng thúc.”Nói xong, hắn nhấc chân cất bước, chậm rãi rời Thiên trừng mắt nhìn theo bóng dáng của hắn, hắn. . . .cứ như vậy mà rời đi sao?Cứ như vậy mà rời đi sao? “Vậy sao.” Giọng điệu của Thiên Thịnh Đế có vẻ rất thản nhiên, không nghe ra được điều gì khác thường, cũng không nhìn chằm chằm vào Nhậm Diệc nữa, chỉ nhàn nhạt hỏi “Ngươi hãy nói nguyên nhân tiểu thế tử đánh người đi.”“Hoàng thượng, kỳ thực Tiểu Phàm cũng là vì hoàng thượng cho nên mới ra tay đánh người.” Nhậm Diệc nói ra một câu khiến mọi người kinh đại thần nghe vậy đều sững sờ, ngay cả Thiên Thịnh Đế nghe xong cũng không tránh khỏi có chút sửng sốt “Ngươi nói Tiểu Phàm làm vậy là vì trẫm?”Tiểu Phàm là tiểu thế tử của Ly vương phủ, lại ngang nhiên đánh quý phi mà hoàng thượng sủng ái nhất, bây giờ lại chẳng những không hề sai, mà nguyên nhân đánh người còn là vì chính hoàng thượng?Đáp án này thật khiến cho người ta cảm thấy buồn cười? Vẻ mặt của Thiên Thịnh Đế như không thể tin, vợ mình bị đánh mà mình lại không thể trách?Nhậm Diệc đứng thẳng người, nghiêm túc nói “Nhậm Diệc bất tài, kỳ thực cũng là sư phụ của Tiểu Phàm, thần từng nghe Tiểu Phàm nói, hoàng thượng đã cho phép Tiểu Phàm có thể được miễn lễ đối với tất cả mọi người trên dưới trong vương triều Vũ Trinh này, hôm nay Nhàn phi nương nương lại đến phủ thất hoàng tử, Tiểu Phàm đã sớm quen với việc không cần phải hành lễ với người trong cung, vậy nên trông thấy Nhàn phi nương nương cũng không hành lễ, Nhàn phi nương nương lại nói Tiểu Phàm là điêu dân, muốn ra tay trừng trị.”Nói đến đây, hắn bỗng ngừng lại một chút, bàn tay sau lưng lén lút ra dấu, Tiểu Phàm đang quỳ dưới đất nhìn thấy ám hiệu này, lập tức hiểu ý, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn đám người trong ngự thư phòng, ánh mắt của bọn họ đều tập trung ở trên người Nhậm Diệc, bé lập tức lấy tay quệt nước miếng rồi bôi lên mắt, thoạt nhìn rất giống nước mắt bình Diệc cười thầm, hài lòng vì sự ăn ý giữa mình và Tiểu Phàm, sau đó khẽ ho nhẹ vài tiếng rồi lại nói tiếp “Hoàng thượng, ngài cũng biết, Tiểu Phàm chỉ mới sáu tuổi, lúc nhỏ lại không có phụ thân bên cạnh, chỉ có mẫu thân dạy dỗ nó, vất vả lắm mới có thể trở về trong cung, hoàng thượng và thái hậu nương nương yêu thương nó như vậy, thằng bé này vừa bị uất ức, đương nhiên là sẽ tìm người nào đối xử tốt với mình để làm chỗ dựa rồi, Tiểu Phàm cảm thấy Nhàn phi nương nương trách tội khiến trong lòng nó ủy khuất, bởi vì trước giờ cũng chẳng cần phải hành lễ với người nào, lại nhớ tới hoàng thượng và thái hậu nương nương là người yêu thương nó nhất, vậy nên mới đem thúc thúc và bà nội ra để làm lá chắn, nhưng mà Nhàn phi nương nương lại nói thúc thúc và bà nội của Tiểu Phàm chẳng là cái thá gì, người mình yêu kính nhất lại bị người khác nói như vậy, hơn nữa hoàng thượng và thái hậu nương nương là người mà Tiểu Phàm yêu thương nhất, vậy nên nghe người khác nói thúc thúc và bà nội của mình như vậy thì Tiểu Phàm rất tức giận, cảm thấy người ta có thể mắng mình, nhưng không thể mắng thúc thúc và bà nội mà mình kính yêu nhất, cho nên nó mới ra tay đánh Nhàn phi nương nương.”Nói xong, Nhậm Diệc lui về sau một bước, trầm giọng nói “Chuyện này tất cả mọi người đều chứng kiến, không phải chỉ có một mình Nhậm Diệc, lúc ấy tất cả thị vệ trong phủ thất hoàng tử đều có mặt, hoàng thượng có thể gọi bọn họ ra làm chứng.”Nói xong, Nhậm Diệc hài lòng chứng kiến đám đại thần lộ ra vẻ mặt như đã hiểu rõ, cũng nhìn thấy vẻ mặt hối hận của Thiên Thịnh Thịnh Đế đứng dậy, đi đến bên cạnh Tiểu Phàm, vội vàng đỡ Tiểu Phàm đứng lên “Tiểu Phàm, lời Nhậm Diệc nói đều là sự thật sao?” Lúc đưa tay đỡ Tiểu Phàm thì Thiên Thịnh Đế mới thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt, trái tim cứ thế nhói lên, trong lòng lại càng thêm hối hận và áy Phàm không trả lời, chỉ nói “Hoàng thượng thúc thúc, thật xin lỗi, là Tiểu Phàm đã quá kích động, Tiểu Phàm không nên đánh người, lần sau Tiểu Phàm nhất định sẽ không như thế nữa.”Thiên Thịnh Đế nhẹ nhàng ôm Tiểu Phàm vào trong ngực, hổ thẹn nói “Tiểu Phàm, là trẫm đã trách oan cho con, là trẫm đã trách oan cho con rồi, đứa bé ngoan . . .”Đúng, thằng bé đánh người là sai, nhưng mà, nó đánh người cũng chỉ vì mình mà thôi!Tiểu Phàm xem mình và mẫu hậu là người tôn kính nhất, chả trách người khác nói mình như vậy thì thằng bé mới đánh người. Như vậy là sai sao?Đương nhiên là không sai!“Là do trẫm sơ sót.” Thiên Thịnh Đế hổ thẹn nói “Nhàn phi cũng thật là, cho dù không biết Tiểu Phàm là ai nhưng cũng không nên mở miệng ra là nhục mạ người nhà của người ta như vậy chứ? Thật là làm mất mặt hoàng thất của vương triều Vũ Trinh ta!”Sau khi hiểu rõ trắng đen, đám người ngồi sau lưng hai thầy trò vô lương đã hoàn toàn điên đảo, Nhậm Diệc âm thầm đắc ý nháy mắt với Tiểu Phàm, tuyên cáo thắng lợi của bọn họ, Tiểu Phàm le lưỡi, cười hí hửng rồi lại vùi đầu vào trong ngực Thiên Thịnh Đế.“Hoàng thượng.” Một vị đại thần trong triều bước ra “Nói ra thì cũng không thể đổ toàn bộ trách nhiệm cho Nhàn phi nương nương, xét cho cùng thì cũng bởi vì mọi người không biết đến tiểu thế tử, cho nên mới có thể có những hiểu lầm như vậy.”“Cũng đúng.” Thiên Thịnh Đế gật đầu tán đồng ý kiến “Như vậy đi, mấy hôm nữa là sinh nhật thái hậu, đến lúc đó Tiểu Phàm hãy ngồi cạnh trẫm và thái hậu, để cho tất cả mọi người trong thiên hạ có thể nhìn thấy tiểu thế tử của trẫm, như vậy từ nay về sau sẽ không xảy ra những chuyện hiểu lầm như vậy nữa.”Chúng đại thần đều gật đầu, cho rằng đây là một đề nghị tốt, chuyện ẩu đả lần này cuối cùng cũng đã thuận lợi chấm Ly vương điện hạ đang vội vàng chạy đến cứu con trai, lúc vừa mới đặt chân vào trong cung thì đã trông thấy con trai bảo bối của mình bị một đám người túm tụm vây quanh. Tiểu Phàm đang ngồi ở trên vai Nhậm Diệc, sau lưng còn có một đám bá quan văn võ và đám hoàng tử đi theo, thoạt nhìn trông rất miệng Ân Tịch Ly hung hăng co giật, hoàn toàn không đoán nổi là chuyện gì đang xảy ra nữa rồi.“Phụ vương!” Thấy Ân Tịch Ly đến, Tiểu Phàm cao hứng giơ tay, sau đó nhảy xuống khỏi người Nhậm Diệc, nhào tới trước mặt hắn “Phụ vương!”Tiểu Phàm vốn cho rằng mình sẽ được phụ vương nhiệt tình ôm ấp quan tâm, nào ngờ, bé vừa mới nhào vào trong ngực phụ vương, lại bị phụ vương nhấc lên, sau đó đặt nằm úp sấp trên đầu gối, đánh mấy cái vào mông bé.“Tiểu tử thúi, con lại dám đi gây chuyện! Để mẫu thân và phụ vương lo lắng! Hôm nay phụ vương nhất định phải dạy dỗ con!”Ân Tịch Ly giữ chặt bé, sau đó cứ thế mà đánh, bốp bốp bốp bốp, từng cái từng cái, đánh vào mông Tiểu Phàm!Tiểu Phàm choáng váng, bé bé bé . . . lại bị phụ vương đánh đòn!Không được ôm ấp! Không được lo lắng quan tâm! Không có vẻ mặt sốt ruột gấp gáp! Mà là, bị đánh đòn!Huhu, mặt mũi của đại Độc Thánh tương lai bé biết để vào đâu . . . để vào đâu đây!“Haha ——” Sau lưng bọn họ, mọi cười lại cười to!Quả nhiên là cha nào con nấy, hai cha con dở hơi này quả thật là khiến người ta phải mở mang tầm mắt.

vương gia đại thúc người thật xấu